Giỏ hàng

Những người phụ nữ định hình nên nhạc điện tử

Chào mừng Tháng Lịch sử Phụ nữ (Women's History Month), chúng ta hãy cùng lắng nghe câu chuyện về 5 người phụ nữ tiêu biểu, những người đóng vai trò then chốt trong việc định hình các dòng nhạc dance.

Tổng quan về các nghệ sĩ:

  • Ellen Allien

  • Big Ang

  • MC Chickaboo

  • Lenore

  • DJ Heather

Người hâm mộ nhạc điện tử có lẽ đã quá quen thuộc với những câu chuyện về nguồn gốc của Chicago House, Detroit Techno hay Drum & Bass. Những nghệ sĩ, tập thể và nhân vật chủ chốt thường được nhắc đến và họ đều có một điểm chung: đó là giới tính của mình (nam giới).

Vậy còn những người phụ nữ đã góp công nhào nặn nên nền văn hóa này thì sao? Họ thường xuyên bị lãng quên trong các câu chuyện lịch sử.

Đánh dấu Tháng Lịch sử Phụ nữ, không có thời điểm nào tuyệt vời hơn để tôn vinh những đóng góp mang tính xã hội và lịch sử của phái đẹp. Chúng ta sẽ cùng nhìn lại những gương mặt chủ chốt đã tác động mạnh mẽ đến các dòng nhạc điện tử, và cách mà sự cống hiến của họ tiếp tục truyền cảm hứng cho cộng đồng hôm nay.

Từ những đêm nhạc BPitch đầy mê hoặc của Ellen Allien tại Berlin, đến những bản Bassline "căng cực" của Big Ang tại Sheffield (Anh), và cả cách MC Chickaboo đã nỗ lực "giành" lấy chiếc micro từ tay những người đàn ông để trở thành nữ MC nhạc Jungle đầu tiên trên thế giới.

Qua từng câu chuyện, chúng ta sẽ khám phá chính dòng nhạc đó, bối cảnh kinh tế - chính trị xã hội, và cả những "mảnh đất màu mỡ" đã giúp chúng nở rộ. Trong một thế giới mà các DJ, chủ hộp đêm, các nhà tổ chức sự kiện và nhà sản xuất âm nhạc thường xuyên lo lắng về tương lai của dòng nhạc Underground, bài viết này là một lời nhắc nhở về sự kiên cường của âm nhạc điện tử và khả năng phát triển rực rỡ của nó ngay cả trong những góc khuất.

Quan trọng hơn hết, chúng ta sẽ tôn vinh những người phụ nữ đã giúp xây dựng cộng đồng, phá vỡ những rào cản hạn hẹp và mở rộng mọi khả năng cho nhạc club, dù thường xuyên không nhận được sự công nhận xứng đáng như các đồng nghiệp nam. Nhờ vào sự đổi mới và tầm ảnh hưởng của họ, những tác động này vẫn đang tiếp tục lan tỏa trên các sàn nhảy, trong các phòng thu và các cộng đồng âm nhạc trên toàn thế giới.

 

Ellen Allien

Ellen cùng hãng đĩa BPitch Control đã góp phần định hình âm thanh của Berlin và Techno Châu Âu.

Năm 1990, bức tường Berlin xuất hiện những lỗ hổng. Thực tế là khá nhiều lỗ hổng. Ellen Allien khi đó 21 tuổi, cô đứng lặng người quan sát khối bê tông từng định hình phần lớn cuộc đời mình đang vỡ vụn trước mắt. Những nhóm Punk đập tường bằng búa, trẻ con leo lên đỉnh tường reo hò chiến thắng. Ellen không thể tin vào mắt mình: Thành phố của cô đang thống nhất.

Lúc này, Ellen chưa phải là một DJ danh tiếng toàn cầu. Cô chưa sáng lập BPitch Control (nay là BPitch) – hãng đĩa huyền thoại có tầm ảnh hưởng sâu rộng đến âm nhạc Underground thế giới. Cô cũng chưa nằm trong danh sách Alternative Top 100 DJs của DJ Mag, hay tổ chức những đêm nhạc đình đám tại Berghain. Nhưng cô đang đứng trước ngưỡng cửa của một điều gì đó vĩ đại; một thế giới vượt xa trí tưởng tượng của mình.

Trong những tháng tiếp theo, Ellen bước đi trên những con phố cô chưa từng thấy trước đây. Đêm xuống, tiếng bass vang dội từ các nhà máy điện cũ, kho bãi và trạm biến áp. Những khẩu hiệu chống phát xít xuất hiện trên tường, và sau nửa đêm, những người trẻ mặc đồ đen lẳng lặng tiến vào các hầm trú ẩn (bunker). Họ nhảy múa theo những nhịp điệu dồn dập, đầy tính thiền định cho đến tận bình minh.

Chẳng bao lâu sau, những nghệ sĩ như Carl Cox, Laurent Garnier và The Prodigy cũng tìm đường đến những hộp đêm dã chiến này. Điểm đến yêu thích của Ellen là E-Werk. Với nhiều phòng trưng bày các phong cách DJ khác nhau, trải nghiệm này đã nhào nặn nên tương lai âm nhạc của cô.

Từ một vũ công, Ellen Allien sớm trở thành DJ, chơi những set nhạc Techno dày dặn, có chiều sâu tại TresorE-Werk. Tình yêu cô dành cho những câu lạc bộ này không chỉ dừng lại ở âm nhạc. Đó là nơi cô được kết nối với phần thành phố mà cô đã bị chia cắt bấy lâu nay. Những người ở đó không chỉ là người nhảy cùng cô, họ là những người hàng xóm.

Vào cuối thập niên 90, khi chính phủ Đức bán E-Werk và các địa điểm khác cho các nhà thầu xây dựng, Ellen đã rất tuyệt vọng — vì vậy cô quyết định tự nắm lấy vận mệnh của mình.

"Tôi quyết định tự tổ chức sự kiện" cô nói. "Chúng tôi tổ chức các sự kiện BPitch đầu tiên trong nhà kho, kết hợp với nghệ thuật video, màn trình diễn ánh sáng và hệ thống âm thanh riêng."

Cộng đồng và những người bạn thân thiết bắt đầu gửi cho cô những cuộn băng demo trong lúc cô đang chơi nhạc.

"Những cuộn băng đó đến từ những đứa trẻ từng đến E-Werk và Tresor, cùng những người mà tôi đã tiệc tùng suốt ngần ấy năm," Ellen chia sẻ. "Họ tạo ra loại nhạc mà chúng tôi vẫn nhảy, nhưng thêm vào đó những bản sắc riêng. Tôi biết rằng việc thành lập một hãng đĩa là vô cùng quan trọng, vì đây là âm thanh của chúng tôi và nó cần một không gian riêng."

Đó là cách BPitch – hãng đĩa tiếp tục định hình âm thanh Techno Châu Âu – ra đời. Album đầu tay năm 2001 của Ellen, Stadtkindt, gắn liền với ý niệm về chính Berlin. Nó phản chiếu cảnh quan đô thị hậu bức tường Berlin với các chất liệu công nghiệp và sự sắp đặt tối giản (minimalist). Album cho thấy bản sắc của Berlin như một trung tâm của âm nhạc điện tử tiến bộ, đưa Techno vượt ra ngoài những khuôn khổ vốn có. BPitch phát hành âm nhạc có sức gợi cảm xúc, đậm chất không gian (atmospheric), nhiều tầng lớp và đầy tính thử nghiệm; pha trộn các yếu tố IDM, ambientglitch vào nền nhạc Techno thuần túy.

Năm 2003, album Berlinette đã tận dụng những ý tưởng từ Stadtkind để tạo ra tác động tối đa trong các câu lạc bộ, lọt vào danh sách "Top 50 Album của năm 2003" của Pitchfork. Nó đã đưa Techno Berlin vươn ra các sân chơi quốc tế, đáng chú ý nhất là ca khúc "Engel der Nacht" – một ví dụ điển hình cho những ai coi Techno như một loại hình nghệ thuật.

Và đó chỉ là khởi đầu. BPitch đã mở đường cho một tương lai âm nhạc đa dạng hơn, phát hành các sản phẩm từ Apparat, Modeselektor, Pantha du Prince, T.Raumschmiere, DJ Koze, và Paul Kalkbrenner. Những bản phát hành này trải dài từ Electro, Minimal, House, Indie Dance cho đến IDM, kết nối với nhau bởi một nguồn năng lượng xuyên suốt thay vì chỉ là thể loại. Đó là một bước nhảy vọt mang tính tiến hóa, và hãng đĩa vẫn tiếp tục giới thiệu những âm thanh vươn xa hơn cả nhịp 4/4 của Techno truyền thống.

 

Big Ang

 

Hoạt động từ thập niên 90, Ang vẫn được biết đến là "Nữ hoàng Bassline" cho đến tận ngày nay.

Bassline trỗi dậy từ cộng đồng âm nhạc tại Sheffield vào đầu những năm 2000, cụ thể là tại một hộp đêm có tên là Niche. Tại đây, các DJ đã lấy chất liệu từ Speed Garage, Organ House, UK Garage để nhấn mạnh phần trống, cắt nhỏ giọng hát (vocal) và đẩy tiếng bass lên vị trí trung tâm đầy bùng nổ. Một công thức chiến thắng, nếu nhìn vào cách mà hộp đêm này luôn "vỡ trận" mỗi khi nhạc lên.

Big Ang là người đã góp phần tạo nên "sự hỗn loạn" đầy phấn khích đó, và danh hiệu "Nữ hoàng Bassline" vẫn gắn liền với tên tuổi của cô cho đến tận bây giờ.

Sinh ra và lớn lên tại Sheffield, Big Ang đã có mặt ngay từ năm 1997 khi Niche vừa mở cửa, và cô đã tự sản xuất âm nhạc của riêng mình ngay từ khi dòng Bassline mới hình thành.

"Một số câu lạc bộ và địa điểm đã xây dựng được danh tiếng nhờ chơi loại nhạc chất lượng hơn hẳn nhạc thương mại thời bấy giờ," Ang chia sẻ. "Các club tuy tối tăm nhưng âm nhạc là thứ gắn kết mọi người lại với nhau, và các DJ cũng có tính cạnh tranh rất cao."

Sự cạnh tranh này dẫn đến những cuộc đua "ngầm" đầy tích cực: Ai có thể tạo ra những tiếng bass "gắt" nhất (filthiest)? Ai mời được những MC "đỉnh" nhất? Ai có bản remix độc quyền mà không ai có? Làm thế nào để đưa cộng đồng âm nhạc này lên một tầm cao mới?

Big Ang trở thành DJ nòng cốt trong thời kỳ hoàng kim của Bassline tại Sheffield, nơi mà việc các MC địa phương bất ngờ cầm mic "bắn" rap (jump on the mic) đã trở thành một nét văn hóa đặc trưng.

Tất cả những điều này diễn ra trong bối cảnh có nhiều chuyển biến về chính trị và xã hội tại Yorkshire. Tình trạng thất nghiệp cao do quá trình phi công nghiệp hóa ở các thị trấn phía Bắc đã khiến các cộng đồng lao động cảm thấy bị gạt ra lề về mặt kinh tế.

Khi Bassline phát triển mạnh vào đầu những năm 2000, trung tâm thành phố Sheffield đang được tái thiết, nhưng các vùng ngoại ô vẫn còn gặp rất nhiều khó khăn. Các thị trấn ở Yorkshire phải đối mặt với căng thẳng sắc tộc, sự gia tăng của chứng bài Hồi giáo, bài nhập cư và các phong trào cực hữu. Tuy nhiên, các hộp đêm và đài phát thanh lậu (pirate radio) lại là những nơi đa sắc tộc, tạo ra một không gian hòa nhập cho tất cả mọi người.

Ang cho biết tầm ảnh hưởng của cô đến từ Rave, Jungle, House, Organ & Piano House, Speed Garage và UKG. "Tôi muốn mang lại cảm giác old-school, có thể tiếp cận được khán giả hiện tại, nhưng vẫn tạo ra thứ âm nhạc có giá trị bền vững theo thời gian chứ không phải loại nhạc nghe xong rồi bỏ," Ang nói.

Bản track năm 2002 của cô mang tên “Catch The Light” đã lấy mẫu giọng hát (sample) từ “Nữ hoàng Clubland” Martha Wash, kết hợp trên nền tiếng bass "uốn lượn" (warbliest) và những tiếng kick cực nặng. Thực tế, toàn bộ EP Episode 4 đã kết tinh âm thanh Bassline tốt đến mức nó trở thành tài liệu tham khảo cho các nghệ sĩ mới đang cố gắng thúc đẩy dòng nhạc này tiến lên.

Năm 2004, Big Ang đã đi vào lịch sử khi lọt vào bảng xếp hạng chính thống. Bản track “It’s Over For Now” (hợp tác cùng Siobhan) đã trở thành bản thánh ca định hình văn hóa club những năm 2000 và là một phần ký ức không thể thiếu của một thế hệ dân chơi nhạc miền Bắc nước Anh. Bài hát đạt vị trí #29 trên bảng xếp hạng UK Top 40, trở thành bản hit lớn nhất của Ang và củng cố vị thế của cô như một biểu tượng nhạc khiêu vũ tại Anh.

Có lẽ đóng góp lớn nhất của Ang chính là sự kiên trì. Ngay cả khi Bassline không còn nằm trong dòng chảy âm nhạc đại chúng (mainstream), Big Ang vẫn trung thành với âm thanh này. Cô tiếp tục làm DJ, sản xuất và nuôi dưỡng dòng nhạc thông qua các set nhạc Underground, mixtape và các sự kiện địa phương. Sự tận tụy đó đã giữ cho dòng nhạc này sống sót và tồn tại cho đến khi trỗi dậy mạnh mẽ trở lại vào những năm 2010, được phổ biến bởi những cái tên như S-Dog, Bad Boy Chiller Crew, Darkzy, Holy Goof và Skepsis.

Với tất cả bề dày lịch sử đó, Ang nhìn nhận vai trò của mình trong cộng đồng Bassline hiện nay như thế nào?

"Hy vọng là để truyền cảm hứng và hỗ trợ mọi người," cô nói. "Và tất nhiên là để tạo ra thêm nhiều bản nhạc cháy hơn nữa."

 

MC Chickaboo

 

Nữ MC nhạc Jungle đầu tiên trên thế giới tiếp tục là đại sứ đại diện cho dòng âm thanh này.

MC Chickaboo không thực sự cảm thấy kết nối với dòng nhạc Acid House đang thống trị các sàn nhảy vào năm 1990. Khi đó cô đang ở độ tuổi cuối đôi mươi và lún sâu vào văn hóa Sound System (hệ thống âm thanh đường phố) tại quê nhà Birmingham (Anh).

"Tụi nhỏ trong khu bắt đầu hỏi tôi về nhạc Rave, và tôi bảo tôi không thích mấy cái tiếng bíp bíp đó lắm," Chickaboo kể lại. "Nhưng khi tôi bắt đầu bật thử một vài bản nhạc Rave, tụi nhỏ bỗng nhảy cẫng lên và quậy phá cuồng nhiệt."

Nằm ở khoảng từ 120 đến 150 BPM, Rave là một nhánh phụ sinh ra từ Acid House, phát triển từ các bữa tiệc kho bãi bất hợp pháp (illegal warehouse raves) và các bữa tiệc tự do ở Manchester, London, Sheffield và Leeds.

Chẳng mấy chốc, nhịp độ BPM bắt đầu tăng lên. Các nhà sản xuất bắt đầu lấy mẫu (sample) các yếu tố từ Funk và Hip-hop, và một thứ âm thanh dữ dội, dồn dập hơn đã trỗi dậy từ chính hệ thống loa của Chickaboo. Nó được gọi là Breakbeat Hardcore, đặc trưng bởi tiếng trống dồn dập (frenetic drums), giọng hát bóp méo như tiếng sóc chuột (chipmunk vocals) và những giai điệu piano đầy hân hoan. Ngay khoảnh khắc nghe thấy nó, Chickaboo cảm thấy một sự thôi thúc mãnh liệt phải cầm lấy chiếc micro.

MC Chickaboo đã đi vào lịch sử với tư cách là nữ MC nhạc Jungle đầu tiên trên thế giới. Đây là một thể loại vốn bị đàn ông thống trị, và việc giành được chiếc mic thường là một cuộc chiến quyền lực thực sự. Vì vậy, cô gái với vóc dáng nhỏ nhắn Chickaboo đã phải vô cùng sáng tạo.

"Đôi khi mọi chuyện sẽ dẫn đến va chạm" Chickaboo nói. "Nhưng tôi khá liều lĩnh. Tôi sẽ lao vào đó, chộp lấy chiếc mic và thể hiện xuất sắc đến mức họ phải e dè, không dám giật lại nữa."

Cô nhanh chóng nổi tiếng với nguồn năng lượng chạm đỉnh, giọng hát sắc lẹm như roi quất và những ca từ rực lửa. Khi Chickaboo gặp DJ G.E. Real tại một hộp đêm ở Birmingham, anh đã muốn cô đồng hành ngay lập tức. "Anh ấy hỏi tôi có muốn làm MC cho anh ấy không, thế là chúng tôi đi diễn và mọi thứ bùng nổ điên cuồng," cô nhớ lại. Họ trở thành một cặp bài trùng không thể cản phá: G.E. Real mix nhạc trên cả 3 mâm xoay (decks) cùng lúc, trong khi Chickaboo khiến đám đông phấn khích bằng những lời rap ứng biến (freestyle/improvised vocals) đỉnh cao.

Cặp đôi đã chơi tại những lễ hội Rave lớn nhất nước Anh như Fantasia, Dreamscape và Jungle Fever. Nhưng vào năm 1996, ngay khi sự nghiệp của họ đang thăng hoa nhất, G.E. Real lâm bệnh và qua đời vài tháng sau đó.

Bị cú sốc này đánh gục, Chickaboo đã phải tạm nghỉ một thời gian trước khi chuyển đến London. Tại đây, cô làm MC cho những tên tuổi lớn nhất của làng nhạc Jungle, bao gồm Bryan Gee, Aphrodite, DJ Zinc và Shy FX.

Lối nhả chữ (delivery) mượt mà nhưng đầy uy lực của cô đã trở thành một phần không thể thiếu của dòng nhạc này. Thậm chí cô còn lấn sân thành công sang dòng nhạc Breaks đang thịnh hành thời bấy giờ, lọt vào bảng xếp hạng UK Top 40 năm 2002 với ca khúc “Shifter” (hợp tác cùng Timo Maas), góp mặt trong bản “Celeb” của Rennie Pilgrem năm 2003 và “2 Freaks” của Blim & Rennie Pilgrem năm 2004. Sở trường của cô hiện tại trải dài từ House, Hip-hop, Soul, D&B cho đến Jungle, cô cũng từng làm việc cạnh các huyền thoại như DJ Craze và nhóm Soul II Soul.

Chickaboo vẫn tiếp tục là một thế lực thúc đẩy dòng nhạc này tiến lên. Cô là người tổ chức và là người cố vấn cho tổ chức EQ50 (cộng đồng hỗ trợ phụ nữ trong ngành nhạc điện tử), là MC thường trực cho các đêm nhạc như Unorthodox và Rupture, đồng thời biểu diễn tại các lễ hội toàn cầu từ Firmly Rooted Soundsystem cho đến Glastonbury.

Mặc dù Chickaboo đã từng đạt được những thành công thương mại trên bảng xếp hạng, nhưng cô chưa bao giờ theo đuổi điều đó. Di sản lớn nhất cô để lại chính là vai trò định hình nên màu sắc của nhạc Jungle, đồng thời đạp đổ các rào cản định kiến để mở đường cho những nhóm người yếu thế hơn và đảm bảo cánh cửa đó luôn rộng mở cho họ.

 

Lenore

Chuỗi tiệc Drum & Bass mang tên "Elements" của Lenore tại Boston xứng đáng được công nhận là sự kiện hàng tuần có thời gian duy trì lâu năm nhất tại Mỹ.

Khi Lenore quyết định khởi động đêm nhạc Drum & Bass (D&B) mang tên Elements tại một góc nhỏ thuộc Boston, Massachusetts, cô thực sự không ngờ rằng nó lại trở thành chuỗi sự kiện club hàng tuần có tuổi đời bền bỉ nhất tại xứ sở cờ hoa.

Sinh ra và lớn lên ở Connecticut, mối duyên đầu tiên của Lenore với âm nhạc điện tử là thông qua cộng đồng Underground của giới chuyển giới/đồng tính tại Hartford. Sau đó, cô chuyển đến Boston để học đại học và nhanh chóng phải lòng dòng nhạc House của thập niên 90. Chính niềm đam mê này đã thúc đẩy cô bắt đầu sự nghiệp DJ vào năm 1995.

"Tôi tình cờ phát hiện ra Drum & Bass trong một cửa hàng đĩa nhạc," Lenore kể lại. "Tôi thích ảnh bìa nghệ thuật và tên của các bản track — lúc đó tôi thậm chí còn chẳng biết nó thuộc thể loại nhạc gì."

Từ cột mốc đó, Lenore đắm mình vào lịch sử của dòng nhạc Drum & Bass, "ngấu nghiến" những bản phát hành đầu tiên từ các hãng đĩa như Metalheadz trước khi chính thức dấn thân vào cộng đồng Underground của vùng New England.

Đêm nhạc club yêu thích nhất của cô thời bấy giờ là Jungle Roots, được điều hành bởi Al Fougy. "Tôi đã được chứng kiến những nghệ sĩ tuyệt vời biểu diễn ở đó như Ed Rush và DJ Trace. Fougy cũng mang đến những cái tên huyền thoại như Goldie, SS, L Double và LTJ Bukem," Lenore chia sẻ.

Khi tốt nghiệp đại học vào năm 1998, cô nhận thấy các đêm nhạc D&B tại địa phương bắt đầu rơi vào giai đoạn trầm lắng. "Vào thời điểm đó, tôi đã chơi DJ dòng nhạc Drum & Bass và sở hữu những thùng đĩa than (crates of records) chất cao như núi," cô nói. "Nhưng Drum & Bass luôn bị đẩy vào các phòng phụ (side room). Vì vậy, tôi đã hỏi chủ hộp đêm The Phoenix Landing liệu tôi có thể tự tổ chức một đêm nhạc riêng ở đó không, và thật bất ngờ là ông ấy đã đồng ý."

Hai ngày sau sinh nhật của mình vào tháng 1 năm 1999, Lenore cùng người đồng sáng lập Crook đã ra mắt bữa tiệc Rave "Elements" đầu tiên. "Tôi đã phải vừa làm vừa tự học cách đặt lịch nghệ sĩ (bookings) và xử lý hậu cần," cô nhớ lại. "Hồi đó, chúng tôi quảng bá bằng cách đi phát tờ rơi. Đôi khi tôi phải đặt báo thức lúc 1 giờ sáng để ra ngoài đi phát tờ rơi và quảng bá cho sự kiện."

Những nghệ sĩ được mời biểu diễn trong thời kỳ đầu bao gồm Dom & Roland, DJ Storm, Breakage và Total Science. Ban đầu, Elements chỉ được kỳ vọng là một sự kiện tạm thời để khỏa lấp khoảng trống của thị trường, nhưng nhu cầu của khán giả cứ lớn dần. Đến nay, đây đã trở thành một trong những đêm club thành công nhất nước Mỹ.

"Hệ thống âm thanh và kiến trúc của căn phòng là một yếu tố quyết định," Lenore phân tích. "Âm học ở đây cực kỳ ăn khớp với nhạc Drum & Bass vì khán giả có thể thực sự nghe thấy những chi tiết phức tạp của bộ gõ thông qua chất liệu gỗ của khán phòng. Các nhà sản xuất D&B là một trong những kỹ sư âm thanh xuất sắc nhất hành tinh, và căn phòng này hoàn toàn đáp ứng được tiêu chuẩn đó."

Lượng sinh viên đông đảo thường xuyên luân chuyển tại Boston cùng với việc không áp dụng quy định ngặt nghèo về trang phục cũng giúp duy trì một lượng khách ổn định. "Một số người chỉ vô tình bước vào đây và kể từ đó chưa bỏ sót một tuần nào," cô nói. "Lượng khách có sự thay đổi liên tục nhưng điều tuyệt vời là nền văn hóa ở đây vẫn được giữ nguyên. Khán giả là những người có phông văn hóa âm nhạc rất tốt."*

Elements hiện vẫn đều đặn sáng đèn vào mỗi tối thứ Năm tại chính không gian có sức chứa 150 người năm xưa. "Nhiều người nói rằng nơi đây giống như một liệu pháp chữa lành, như nhà thờ và như một gia đình thứ hai mà họ tự lựa chọn," Lenore xúc động nói. "Và tôi chưa bao giờ mảy may suy nghĩ về việc có nên tiếp tục hay không, bởi vì động lực thúc đẩy lớn nhất luôn đến từ chính cộng đồng này."

 

DJ Heather

 

Nghệ sĩ đến từ Chicago là nhân vật tiên phong trong làn sóng thứ hai đầy quan trọng của dòng nhạc House.

Năm 1991, sàn nhảy nhỏ bé của Artful Dodger chật kín người. Các clubber chuyển động như một bản thể thống nhất theo những lựa chọn âm nhạc của DJ Heather – một sự pha trộn đầy ngẫu hứng giữa Hip-hop, Jazz, House, Soul và R&B. Không ai biết bài nhạc tiếp theo sẽ là gì, nhưng họ tin tưởng cô tuyệt đối khi cô dẫn dắt họ qua một trải nghiệm âm thanh mà họ không bao giờ muốn kết thúc.

Thật may mắn cho họ, họ có thể tận hưởng set nhạc thường trực (residency) của Heather tại căn phòng nhỏ phía sau quán bar Bucktown thuộc khu Northside, Chicago vào mỗi tối thứ Bảy hằng tuần, kéo dài suốt 5 tiếng đồng hồ. Khán giả cứ thế liên tục quay trở lại. Đáng ngạc nhiên là khi đó Heather vẫn còn là một tân binh; cô chỉ mới bắt đầu chơi DJ chưa lâu nhưng đã nhanh chóng mài giũa được kỹ năng của mình. Heather không quá tập trung vào kỹ thuật mix nhạc (technical mixing), thay vào đó, cô xây dựng các set nhạc dựa trên tư duy chọn bài (selection) và cách sắp xếp thứ tự các ca khúc (sequencing).

Vào đầu những năm 1990, dòng nhạc Chicago House đang nằm trong giai đoạn chuyển giao vô cùng thú vị. Làn sóng đầu tiên, được định hình bởi những người tiên phong như Frankie Knuckles và Ron Hardy, đã thiết lập nên những khuôn mẫu nền tảng, nhưng bức tranh toàn cảnh đang dần thay đổi. Acid House đã qua thời kỳ đỉnh cao, nhường chỗ cho những nhánh nhạc sâu lắng hơn, mang âm hưởng Jazz và phóng khoáng hơn trỗi dậy – kết hợp House với Hip-hop, Disco và Soul. Heather chính là một phần của làn sóng DJ thứ hai bước ra từ thành phố này và góp công lớn thúc đẩy nó tiến về phía trước.

Sinh ra tại Brooklyn, Heather chuyển đến Chicago năm 7 tuổi và trưởng thành cùng thời điểm với sự phát triển của nhạc House.

"Nhìn lại thì trải nghiệm của tôi về những ngày đầu của cộng đồng âm nhạc thời đó là sự lai tạo của rất nhiều thể loại," Heather nhớ lại. "New Wave, Industrial, Disco, Rock được chơi ngay cạnh những bản nhạc House kinh điển. Không có bất kỳ giới hạn nào cả."

Heather cho biết sóng phát thanh vào thời điểm đó đóng vai trò cực kỳ quan trọng tại Chicago, hoạt động song song với các hộp đêm và các bữa tiệc tại căn hộ áp mái (loft parties). "Các đài WBMX, WNUR và WZRD đã tích cực đẩy mạnh âm nhạc mới, giúp định hình những gì chúng tôi được nghe trong không gian đó và ngược lại," Heather nhớ lại. "Mọi thứ đều mang lại cảm giác mới mẻ và phấn khích. Thật tuyệt vời khi được chứng kiến những phong cách mới nở rộ ngay trong thời gian thực (real time)."

Khi sự nghiệp của Heather vươn xa khỏi biên giới bang Illinois, cô đã bắt tay cùng DJ Collette để thành lập Superjane – tập thể DJ toàn nữ đầu tiên tại Mỹ. Họ đã cùng nhau lưu diễn khắp thế giới và cho đến nay vẫn tiếp tục hành trình đó với tư cách là những nghệ sĩ độc lập. Di sản của Heather được củng cố vững chắc qua các set nhạc và vị trí DJ thường trực tại các tụ điểm lớn như Smartbar, Heavy Weight Session, Sorted, Blackcherry và Lake Effect; cùng với các bản mix và album tuyển tập phát hành trên Afterhours, Om Records, fabric và Nordic Trax; cũng như các sản phẩm ra mắt trên chính hãng đĩa riêng của cô là Blackcherry Recordings và Apollo Music Group.

"Vai trò của tôi trong cộng đồng House toàn cầu cảm giác như luôn không ngừng tiến về phía trước," Heather chia sẻ. "Tôi bắt đầu làm DJ từ năm 1990 nhưng tôi không chỉ chơi nhạc của thời kỳ đó. Tôi luôn thích thử thách bản thân bằng cách học hỏi các kỹ thuật mới, đón nhận những trải nghiệm mới và không bao giờ sợ hãi trước việc nắm bắt các cơ hội."

 

Facebook Instagram Youtube Top