Giỏ hàng

Cách tìm ra âm nhạc bạn yêu thích — theo cách bạn yêu thích

Dưới đây là quy trình 3 bước để "săn nhạc" online, nâng cao trải nghiệm lắng nghe và tự tay xây dựng một bộ sưu tập âm nhạc mang đậm dấu ấn cá nhân.

Bài viết dưới đây chia sẻ cách tôi tiếp cận việc "digging" (săn nhạc) — một hoạt động vốn chẳng có quy tắc cố định nào và có rất nhiều khoảng trống cho phong cách cá nhân. Hãy xem hướng dẫn này như một điểm khởi đầu. Nếu bạn đang ngứa ngáy muốn đi sâu hơn vào thế giới âm nhạc nhưng chưa biết bắt đầu từ đâu, hãy thử vài kỹ thuật dưới đây. Chẳng mấy chốc, bạn sẽ tự định hình được một lối đi của riêng mình.

Điều quan trọng nhất là: Hãy làm việc đó vì chính bạn. Đừng săn những bản nhạc chỉ vì nó "ngầu", vì nó hiếm, hay vì bạn nghĩ nó sẽ làm bùng nổ một buổi tiệc. Những gì bạn tìm được có thể bao gồm tất cả các yếu tố đó. Nhưng nghe thì đơn giản, thách thức cốt lõi lại là: Săn tìm âm nhạc bạn thực sự yêu thích, theo cách mà bạn thực sự yêu thích.

Tôi đã sưu tầm âm nhạc cả đời mình, thường theo một cách khá ám ảnh và tốn thời gian, nhưng tôi chưa bao giờ tự nhận mình là một tay săn nhạc. Lý do có lẽ vì đối với tôi, từ "digging" mang một sức nặng lớn — một thuật ngữ đại diện cho phong cách khám phá âm nhạc quá nghiêm túc, đôi khi dẫn đến sự thượng đẳng và kỳ quặc.

Tôi từng nghe những người tự nhận là digger kể lại chuyện họ "mua mù" hàng chục đĩa vinyl chỉ dựa vào linh cảm. Họ nghe không sót một bài nào trên Discogs thuộc một thể loại và một năm nhất định (chẳng hạn như “trance” năm “1999”). Hay chuyện họ quay lại một cửa hàng đĩa hát suốt 3 ngày liền chỉ để bới tung các kệ đĩa. Một số người thì giấu kín những gì mình tìm được, không bao giờ cho người khác biết tên bài, thậm chí còn dán kín nhãn đĩa hoặc màn hình thiết bị CDJ. Một phần trong tôi nể phục sự nhiệt huyết và tò mò về những "viên ngọc ẩn" mà họ tìm thấy; nhưng một phần khác lại thấy toàn bộ quá trình đó giống như một cuộc hành xác.

Đến một lúc nào đó, tôi nhận ra sự tận tụy như một tu sĩ đó không phải là cách duy nhất. Thực tế, tôi cho rằng nó còn làm mang tiếng việc săn nhạc. Đúng là từng có thời, việc bới tung hàng trăm đĩa 12-inch bụi bặm trong một căn hầm tối tăm nào đó là cách tốt nhất để khám phá âm nhạc. (Chính phương pháp này đã mang lại cho văn hóa DJ một trong những kiệt tác xuất sắc nhất: album Endtroducing… của DJ Shadow). Nhưng thời thế bây giờ đã khác.

Ngày nay, bất kỳ ai có kết nối internet đều có thể tiếp cận với gần như toàn bộ lịch sử âm nhạc được ghi âm của nhân loại. Để định hướng trong không gian vô tận này đòi hỏi chiến lược và kỹ năng. Nhưng với một vài phương pháp đơn giản — dù online hay offline — nó sẽ không còn là một nhiệm vụ nặng nề mà trở thành một niềm vui hàng ngày. Đó là thứ bạn có thể làm suốt nhiều giờ liền, hoặc chỉ trong vài phút: nhún nhảy theo một bản nhạc cực cháy thuộc một thời kỳ hay thể loại mà chỉ 2 phút trước bạn còn chẳng biết tới sự tồn tại của nó.

Đó cũng có thể là cách tốt nhất để nâng tầm tay nghề DJ của bạn.

Tôi khuyên bạn nên chia quá trình săn nhạc của mình thành 3 phần:

  1. Trawling (Rà lưới): Quăng một tấm lưới rộng và thu về bất cứ thứ gì trông có vẻ thú vị.

  2. Listening (Lắng nghe): Tập trung lắng nghe kỹ những gì tốt nhất bạn tìm thấy.

  3. Culling (Chắt lọc/Quyết định): Chọn xem cái gì nên mua, cái gì nên bỏ qua.

Hãy coi đây là 3 công đoạn riêng biệt, bạn sẽ vừa tận hưởng được quy trình, vừa thực sự yêu thích những bản nhạc mình chơi. 

1. Trawling (Rà lưới)

Nhiều năm trước, tôi trải qua một buổi chiều với vài tay săn nhạc mà nếu gọi họ là "những kẻ thuần túy không biết xấu hổ" thì cũng chẳng sai. Chúng tôi cùng nghe một bản mix mà họ vô cùng tôn sùng (bản ghi âm của dancetrippin.tv khi Ricardo Villalobos và A:rpia:r diễn tại tiệc khép lại Circo Loco 2013 ở DC10, Ibiza). Một người trong số họ đã chia sẻ một điều mà anh ta thấy xấu hổ đến mức đáng quan ngại. Anh ta hỏi cả phòng: "Mọi người có biết là có những kẻ chỉ mò vào phần bình luận của video YouTube này để tìm track ID, rồi copy-paste sang tab mới để tìm đĩa nhạc không?" Những tay săn nhạc còn lại lườm nguýt, cau có.

Như thể họ đã thệ nguyện một lời thề tuyên súng: Không bao giờ được thèm khát đĩa nhạc của DJ khác. Hoặc như một câu nói thường xuất hiện khi ai đó xin ID online: Hãy tự đi tìm đĩa của mình đi! (Dù điều đó thực sự nghĩa là gì đi nữa).

Cá nhân tôi lại thấy việc mò ID dưới bình luận nghe khá vui, và tôi nhảy vào thử ngay không chút đắn đo. Bản mix đó không hoàn toàn đúng gu tôi, và tôi cũng chẳng tìm kiếm điều gì cụ thể. Nhưng bằng cách tự mở rộng bản thân với hàng chục nghệ sĩ và label mà tôi chưa từng nghe tên, tôi đã bắt đầu một chuyến "rà lưới" qua một góc mới của vũ trụ âm nhạc — chuyến đi mà bằng cách nào đó vẫn tiếp diễn cho đến tận ngày nay. Tôi đơn giản là thấy vui khi nghe tất cả những bản minimal house lặp đi lặp lại đó, dù chẳng có bản nào là thứ tôi "không thể sống thiếu".

Có 3 bài học rút ra từ câu chuyện này:

  1. Hãy "mặt dày" lên: Miễn là bạn không ăn cắp công sức của ai (không nhái lại cách chuyển bài, không chọn đúng bài mở đầu hay kết thúc của người khác...), đừng tự tước đoạt âm nhạc bạn thích chỉ vì phải tuân theo một "đạo đức săn nhạc" mơ hồ nào đó.

  2. Hấp thụ âm nhạc theo bất kỳ cách nào nó xuất hiện: Âm nhạc ở khắp xung quanh chúng ta, ẩn mình ngay trước mắt với số lượng khổng lồ. Hãy vớt lấy những phần hay ở bất cứ đâu bạn tìm thấy. Đừng tập trung vào việc bạn tìm thấy nó ở đâu và như thế nào, hãy tập trung vào việc bạn cảm nhận được nó nhiều đến mức nào.

  3. Thả lỏng và vui vẻ khi tìm kiếm: Đừng bị ám ảnh bởi suy nghĩ: "Liệu mình có chơi bài này không? Đây có phải phong cách của mình không? Bài này có đủ thú vị không?" Hãy cứ nghe theo bản năng, lướt qua những bài khiến bạn thấy "cũng bình thường" cho đến khi gặp bài khiến bạn phải thốt lên "chính là nó!".

các digger thích dùng thuật ngữ "rabbit holes" (hang thỏ) để mô tả những con đường ngoằn ngoèo mà họ trượt vào khi tìm kiếm nhạc mới. Rất dễ hiểu tại sao. Trong một buổi săn nhạc hiệu quả, bạn bắt đầu ở một điểm, sau đó đào sâu qua một mạng lưới các đường dẫn kỹ thuật số ngày càng phân nhánh để hướng tới những vùng đất mới. Tuy nhiên, để tiến vào vô định, bạn cần bắt đầu từ một thứ bạn đã biết — một điểm lối vào hang thỏ.

Một cách để làm việc này là duy trì thói quen nghe nhạc định kỳ từ các kênh gợi ý âm nhạc (music recommendation channels).

  • Mục "New in stock" (Hàng mới về) của các cửa hàng đĩa nhạc hợp gu bạn là một lựa chọn tốt.

  • Bảng tin Bandcamp, nơi hiển thị sản phẩm mới từ các nghệ sĩ/label bạn thích, cũng như các giao dịch mua gần đây từ người dùng khác mà bạn theo dõi. Hãy dành thời gian tối ưu hóa bảng tin này, theo dõi những người dùng, nghệ sĩ và label thực sự chạm đến bạn, nó sẽ nhanh chóng trở thành một tài nguyên vô giá.

  • Instagram tràn ngập các tài khoản gần như chỉ làm mỗi việc là gợi ý âm nhạc. Hãy bấm theo dõi bất kỳ tài khoản nào bạn tình cờ gặp mà thấy ngầu; thuật toán sẽ sớm gợi ý thêm nhiều trang tương tự.

  • YouTube cũng vậy. Hiện có vô số kênh được chăm chút như những danh sách phát tinh tế bao phủ mọi thời kỳ và phong cách.

  • Dù tác giả khá đau lòng khi phải xếp đây là một phương pháp "kiểu cũ", việc đọc các bài đánh giá âm nhạc (music reviews) vẫn rất đỗi giá trị. Hãy tìm một cây viết có gu trùng khớp với bạn, theo dõi họ trên mạng xã hội hoặc đăng ký bản tin (newsletter) của họ.

Hãy kiểm tra các kênh này thường xuyên. Lưu lại bất cứ thứ gì bạn thực sự thích theo một cách có hệ thống tương đối: bookmark trên trình duyệt, dán link vào file ghi chú, dùng tính năng lưu trong ứng dụng (Bandcamp wantlist, Saved posts trên Instagram,...). Nếu dùng điện thoại, hãy chụp màn hình và lưu vào một thư mục riêng. Dù quản lý bằng cách nào, hãy giữ cho nó đủ đơn giản để thao tác nhanh chóng, nhưng đủ ngăn nắp để khi quay lại bạn không bị ngợp. (Vì lý do này, tôi không khuyên dùng "Phương pháp Hàng triệu Tab" vốn rất phổ biến và quyến rũ. Có thể có những người cuối cùng cũng xử lý hết hơn 100 tab trình duyệt mở ra khi săn nhạc, nhưng tại sao lại tự đày đọa mình vào một cuộc hành xác như vậy?)

Dành một hoặc hai tuần với thói quen gợi ý âm nhạc này, bạn sẽ tìm thấy rất nhiều thứ tuyệt vời. Hãy lấy những phần hay nhất đó và đưa vào thư viện của bạn. Đừng cưỡng lại mong muốn loại bỏ một đĩa nhạc chỉ vì... người khác cũng biết về nó (như việc nó được review trên một tờ báo lớn, hoặc được một DJ nổi tiếng chơi trong bản mix). Nếu bạn thích, nghĩa là bạn thích. Bạn sẽ làm tổn hại chính mình (và cả khán giả của bạn) nếu bỏ qua nó chỉ vì lý do đó.

Tuy nhiên, hãy nhớ rằng những khám phá thực sự "ngon lành" chỉ xảy ra khi bạn dùng những phát hiện này làm điểm khởi đầu, chứ không phải mục đích cuối cùng. Bạn đã tìm thấy lối vào hang thỏ. Giờ là lúc đào sâu xuống.

Bắt đầu đào sâu (Digging In)

Hãy lấy một bản nhạc bạn thực sự thích — dù là hàng mới tìm từ kênh gợi ý, hay một bài bất chợt nảy ra trong đầu.

  1. Tra cứu nó trên Discogs.

  2. Mở các tab mới cho nghệ sĩ, label, người hợp tác hoặc người remix bản nhạc đó.

  3. Tiếp tục mở thêm một loạt tab mới cho tất cả các đĩa nhạc được liên kết trên các trang đó.

  4. Lướt qua tất cả các đĩa nhạc đó bằng trình phát YouTube được tích hợp sẵn của Discogs.

Tắt tab của bất kỳ đĩa nhạc nào không thu hút bạn ngay lập tức. Khi tình cờ gặp một đĩa nhạc thực sự thích, hãy lặp lại quy trình: mở tab mới cho label và tất cả nghệ sĩ liên quan, lướt qua, và tiếp tục như vậy. Đặt các lựa chọn hàng đầu của bạn sang một bên để xem xét sau.

Chúng ta bắt đầu với Discogs vì ngoài việc là một chợ đĩa cũ, đây là một cơ sở dữ liệu cực kỳ toàn diện và liên tục cập nhật — về cơ bản là một Wikipedia về âm nhạc, không có đối thủ về nguồn thông tin ngay cả khi bạn không mua đĩa vinyl. Nếu bạn mua đĩa, bạn có thể thực hiện phần lớn việc săn nhạc và mua sắm ngay tại đó. Nếu không, bạn có thể dùng cơ sở dữ liệu này để khám phá âm nhạc, sau đó kiểm tra xem bản nào có sẵn dưới dạng kỹ thuật số trên các trang bán lẻ dành cho DJ (Beatport, Bandcamp, Juno, Traxsource, Boomkat,...).

Một số cửa hàng trực tuyến này bản thân chúng cũng là những kênh săn nhạc tuyệt vời. BandcampBeatport có thể được khám phá bằng phương pháp tương tự: nhảy từ đĩa này sang đĩa khác qua các liên kết nghệ sĩ, label hoặc thể loại. Bandcamp còn có lợi thế hiển thị ai khác đã mua sản phẩm đó (hồ sơ của họ được link ngay dưới artwork). Điều này mở ra một hang thỏ khác: bạn có thể soi bộ sưu tập của những người dùng đó, xem đĩa nhạc của các nghệ sĩ/label bạn tìm thấy ở đó,... Bạn cũng có thể theo dõi những người dùng này để xem họ mua gì trong tương lai. Theo dõi một vài người dùng có gu giống bạn, bảng tin của bạn sẽ luôn tràn ngập những gợi ý chất lượng.

Beatport có lẽ là kho lưu trữ nhạc club trực tuyến tốt nhất hiện nay, sở hữu bộ sưu tập khổng lồ bao phủ mọi thời kỳ và phong cách từ disco, techno đến EDM. Bạn có thể "thám hiểm" mạng lưới này tương tự như Discogs.

💡 Mẹo nhỏ: Hãy tra cứu một nghệ sĩ hoặc label bạn quan tâm và sắp xếp danh mục đĩa nhạc của họ theo "Tracks" (Bài hát) để thấy tất cả trong một danh sách dài. Sắp xếp danh sách từ "Cũ" đến "Mới" và nghe lần lượt. (Bạn cũng có thể chỉ định khoảng BPM nếu tìm tốc độ cụ thể, hoặc lọc theo thể loại). Điều này đặc biệt thú vị với các nghệ sĩ lớn hoặc có ảnh hưởng mà bạn chưa từng nghe qua — chỉ trong vài phút, bạn có thể nghe thử hàng chục bài, cảm nhận dòng nhạc và sự phát triển của họ qua các năm. Và gần như chắc chắn bạn sẽ tìm thấy rất nhiều bản nhạc đúng gu.

Mở những con đường ít người đi

Một số tay săn nhạc trở nên ám ảnh với việc tìm những con đường ít người đi — những hang thỏ hầu như chưa ai đụng tới. Cách thuần túy nhất là lật từng kệ đĩa trong một cửa hàng đĩa cũ, nơi nội dung hoàn toàn phụ thuộc vào việc ngẫu nhiên ai vừa bán đĩa ở đó gần đây và họ từng thích thể loại gì. Bằng cách này, tôi đã tìm được một số thứ rất kỳ lạ — ví dụ như một album bootleg techno tên là LSD #2, bao gồm cả bản nhạc Moby "Thousand" và "Bidibodi Bidibu" của Bubbles (một bản Italian trance tôi chưa từng nghe ở đâu ngoài bộ phim hài Super Troopers năm 2001).

Tuy nhiên, theo kinh nghiệm của tôi, bạn có thể đạt được kết quả tương tự bằng 2 phương pháp online:

  1. YouTube: Một số tài khoản chăm chút kênh của họ với mục đích gợi ý rất có gu. Đây là tài nguyên quý giá, đặc biệt nếu bạn tìm thấy kênh hợp gu hoặc tập trung vào dòng nhạc bạn muốn biết thêm. Khi điểm chung đơn giản là sở thích chân thật của một cá nhân — không quan tâm đến việc kết quả trông có "ngầu" hay uy tín với người khác hay không — bạn sẽ nhận được thứ gì đó thật hơn bất kỳ danh sách nào được tuyển chọn cho đám đông. Vì vậy: hãy tra cứu một bài hát bạn thích, nhấp vào tên người dùng đã tải nó lên, và xem những thứ khác họ đã đăng.

  2. Danh sách trên Discogs (Discogs lists): Do người dùng tạo ra và có các chủ đề rộng lớn. Bạn có thể tìm thấy chúng ở góc dưới bên phải của bất kỳ trang đĩa nhạc nào trên Discogs. Hầu hết là theo thể loại, nhưng nhiều danh sách lại rất độc đáo. Một trong những danh sách yêu thích của tôi có tên "UK Garbage", chứa khoảng 50 đĩa UK garage cực kỳ kỳ quặc, tất cả đều có giá dưới 1 bảng Anh. Một danh sách khác mà tôi đã theo dõi nhiều năm là "Masterpieces of synth-pop and new wave" — bộ sưu tập 280 album và EP do người dùng tên Hysteric tổng hợp.

Sự khiêm tốn đó chứa đựng cốt lõi của cả việc săn nhạc lẫn chơi DJ: Không cố nói cái gì hay cái gì dở, không tuyên bố biết tất cả về một phong cách, nhưng hoàn toàn tự tin vào những gì cá nhân mình thích và háo hức muốn cho người khác nghe. Điều này dẫn chúng ta đến giai đoạn săn nhạc ít mang tính kỹ thuật hơn, mang tính cá nhân hơn — hay thậm chí có thể nói là mang tính "tâm linh" hơn.

2. Listening (Lắng nghe)

Đây có lẽ là phần bị bỏ qua và coi nhẹ nhất trong quá trình săn nhạc, và nó không đơn giản hay tự nhiên như bạn tưởng. Khi chúng ta nói "lắng nghe", chúng ta đang mô tả một điều gì đó thành thật và cởi mở hơn những gì mọi người thường làm. Đó không phải là việc nghe thử nhanh 10-20 đĩa liên tiếp trong khi đầu không ngừng nảy số xem liệu mình có chơi bài này khi làm DJ không. Đó cũng không phải là việc bật một playlist dài hàng giờ làm nhạc nền trong khi làm việc.

Để biết bạn thực sự cảm thấy thế nào về một tác phẩm âm nhạc, bạn cần nghe nó theo một cách có vẻ khá "cổ điển" trong thời đại ngày nay: Nghe thuần túy vì niềm vui cá nhân, không hình dung mình đang chơi nó cho một đám đông ảo, không tự hỏi đám đông đó sẽ nghĩ gì.

Cách tốt nhất để chơi DJ có chiều sâu và sự chân thật là giới hạn bản thân trong những bản nhạc bạn thực sự yêu thích. Và cách duy nhất để làm điều đó là loại bỏ bất kỳ bản nhạc nào bạn chỉ nghĩ là mình thích, hoặc nghĩ là mình nên thích, nhưng sẽ không bao giờ tự nguyện bật nghe một mình.

Làm điều này như thế nào? Điều cốt lõi là học cách thả lỏng tâm trí và "nghe mà không định kiến".

  1. Hãy mở kho nhạc mà bạn dùng để lưu các bài hát mới tìm được.

  2. Trong bất kỳ dịp tự nhiên nào bạn thường bật nhạc — nằm sofa sau giờ làm, tụ tập bạn bè, nấu ăn, tập thể dục — hãy bật những đĩa nhạc này lên và xem cái nào thu hút.

  3. Khi nghe, hãy cố gắng không bị xao nhãng. (Cá nhân tôi thích nhất là nằm trên giường đeo tai nghe và nhìn lên trần nhà).

  4. Xem đĩa nào khiến bạn muốn bật lại, đĩa nào nghe vẫn hay hoặc hay hơn ở lần thứ hai, và đĩa nào khiến bạn chỉ muốn bấm bỏ qua. Nếu đang ở cùng người khác, hãy chú ý xem bài nào khiến bạn háo hức muốn chia sẻ. Tất cả là để kiểm tra xem cái gì thực sự làm bạn rung động và cái gì thì không.

Nghe có vẻ đơn giản, nhưng sự thật kỳ lạ là sự kết nối chân thật của bạn với một bản nhạc có thể bị mờ đi bởi chính nhiệm vụ "săn nhạc". Thường khi tìm nhạc mới, chúng ta rơi vào cái bẫy "quẹt trái / quẹt phải": Đồng ý với bài ngầu, Bỏ qua với bài dở. Sự nhị nguyên đúng/sai này bỏ qua một thứ sâu sắc hơn: Cá nhân bạn cảm nhận nó nhiều đến mức nào?

Thông tin ngữ cảnh thậm chí có thể làm điều này khó hơn. Một đĩa nhạc mới được giới chuyên môn khen nức nở của một nghệ sĩ bạn luôn yêu thích trông có vẻ như thứ "phải mua ngay". Nhưng hoàn toàn có khả năng bài đó lại không chạm được tới bạn, và nếu mua về, nó sẽ chỉ nằm phủ bụi, khiến bạn hơi buồn mỗi khi ánh mắt lướt qua.

Đã nhiều lần tôi đi mua đĩa, đắn đo suy nghĩ về lựa chọn cuối cùng, và có một đĩa tôi cứ thay đổi ý định liên tục. Có điều gì đó ở nó lên tiếng với tôi, nhưng vì lý do nào đó tôi lại không chắc — có thể nó thuộc thể loại tôi ít khi mua, hoặc không hình dung được mình sẽ chơi nó thế nào. Nếu cuối cùng tôi mua bản nhạc "có thể" đó, khi về nhà, ngạc nhiên thay, đó lại là bài tôi háo hức bật lên nhất.

Ý tôi ở đây là: Gu thẩm mỹ là một thứ mờ ảo, tách biệt khỏi logic và tư duy có ý thức. Nhưng càng học cách tin vào bản năng thành thật của mình, bộ sưu tập của bạn sẽ càng chất lượng.

Một lưu ý nhỏ: Tồn tại một hiện tượng gọi là "grower" — những bản nhạc ban đầu không bắt tai ngay nhưng càng nghe lại càng thích. Những bài này thường mang lại niềm vui sâu sắc hơn và "tuổi thọ" lâu hơn so với nhạc thích ngay từ lần đầu. Nếu gặp một bản nhạc vừa gây tò mò vừa khó hiểu, hãy đặt nó sang một bên cùng những bài "có thể" khác, và xem liệu nó có lảng vảng trong tâm trí bạn theo thời gian hay không.

3. Deciding (Quyết định / Chắt lọc)

Giai đoạn cuối cùng của quy trình này là lựa chọn âm nhạc nào nên mua, và âm nhạc nào nên bỏ đi hoặc gạt sang một bên.

Lý tưởng nhất là đến lúc này, bạn đang lọc lại những bản nhạc đã trải qua 2 vòng tuyển chọn:

  • Vòng 1: Những đĩa nhạc bạn tìm thấy và đánh dấu.

  • Vòng 2: Một phần nhỏ trong số đó mà bạn thích đủ để nghe lại.

Bây giờ bạn sẽ cô đọng nhóm này thành một danh mục thậm chí còn nhỏ hơn, tinh hoa hơn: Âm nhạc bạn thích đến mức cần đảm bảo quyền truy cập vào nó. Điều này có nghĩa là bạn cần sở hữu nó (dưới dạng vật lý hoặc file kỹ thuật số), hoặc lưu nó vào playlist online hoặc offline để sẵn sàng mix. Điều quan trọng là bạn luôn có nó trong playlist, trong bộ sưu tập cá nhân, sẵn sàng bất cứ lúc nào.

Một vài yếu tố cần cân nhắc ở đây:

  • Chi phí: Chi tiền cho tất cả nhạc hay bạn tìm thấy là điều không thực tế. Một bản nhạc cực cháy không có nghĩa là bạn bắt buộc phải mua nó. Việc bạn liên tục nghe lại một bài cũng không nhất thiết phải mua, đặc biệt nếu nó có sẵn trên nền tảng streaming. Bạn chỉ cần mua âm nhạc đáp ứng các tiêu chí đó vì lý do thực tế bạn thực sự cần sở hữu nó (để chơi DJ, hoặc lưu trữ offline).

  • Hãy tàn nhẫn chọn lọc: Tự tay loại bỏ những bài mình thích. Nếu có bất kỳ phần nào trong bạn nghĩ rằng một bài hát có thể không đáng mua, đừng mua. Nếu sau một tuần bạn thực sự ước mình đã mua nó — tốt thôi, giờ thì bạn đã biết chắc. (Ngoại trừ những đĩa vinyl hiếm "báu vật" bạn tình cờ tìm thấy với giá tốt, trường hợp đó cứ mua đi vì bán lại cũng dễ).

Một mẹo nhỏ là chỉ mua đĩa vào một ngày cố định trong tuần, cách 1-2 ngày so với các giai đoạn khác. Bằng cách này bạn kiểm soát được số lượng mua, và lượng nhạc mới nhập về đủ để bạn thực sự nghe hết. Một digger kỳ cựu từng nói với tôi rằng họ không bao giờ mua quá 2 đĩa một lúc, ngay cả từ một danh sách 50 bài tiềm năng. Thường thì tuần sau họ sẽ mua bài tuần trước đã bỏ qua, nhưng phần lớn những bài "có thể" đó sẽ trôi vào quá khứ và không bao giờ được nhớ tới nữa.

Điều này quan trọng không chỉ cho ngân sách mà còn cho sức mạnh bộ sưu tập của bạn. Kể cả khi có tiền, việc tha về hàng chục bài mỗi tuần là không thực tế. Thư viện của bạn sẽ nhanh chóng phình to đến mức không thể kiểm soát, chứa đầy những bài mà một tháng sau nghe chỉ thấy "cũng ổn" hoặc đơn điệu.

Càng tàn nhẫn chọn lọc, bộ sưu tập của bạn sẽ càng chất lượng. Khi chơi DJ, bạn sẽ luôn trình diễn tốt hơn với một thùng nhạc nhỏ gọn nhưng chứa toàn những bản nhạc bạn hiểu rõ từ trong ra ngoài — những bản nhạc xứng đáng được nghe đi nghe lại nhiều lần.

Facebook Instagram Youtube Top