Giỏ hàng

Bạn sẽ ăn gì sau một đêm tiệc tùng?

Khi thế giới chuẩn bị đón giao thừa, chúng tôi đã hỏi những nhân vật trong giới giải trí về đêm ở chín quốc gia khác nhau xem người dân ở đó ăn gì để thư giãn sau một đêm ăn chơi thả ga.

Không thể phủ nhận niềm vui đặc biệt đến từ việc được nghỉ ngơi sau một đêm vui chơi – tìm đến một quán bar ấm cúng, một nhà hàng mở cửa muộn với đồ ăn ngon hay về lại căn hộ của một người bạn để cùng nhau ăn uống.

Phần quan trọng nhất của giai đoạn hồi phục này là thứ mà bạn có lẽ đã thiếu thốn nhất trong khi nhảy nhót: thức ăn. Cho dù bạn chọn ăn vào tối hôm đó hay ngày hôm sau, thức ăn có lẽ sẽ mang lại một cảm giác đặc biệt. Một xiên thịt nướng béo ngậy được ăn ngấu nghiến lúc bình minh có vẻ vô cùng ngon miệng và tinh tế. Một hộp gà rán Hàn Quốc, ăn ngay tại của hàng tiện lợi hoặc được giao đến tận cửa, có vẻ như đây niềm vui lớn nhất mà bất cứ ai cũng từng trải qua.

Mỗi cuối tuần, cảnh tượng này đều diễn ra trên khắp thế giới. Tuy nhiên, cũng như nhiều khía cạnh khác của văn hóa, nó diễn ra khác nhau ở mỗi nơi bạn đến – thức ăn khác nhau, không khí khác nhau, cách tiếp cận khác nhau. Nhiều quốc gia, thậm chí nhiều thành phố, có những nghi thức nạp năng lượng sau khi đi club hoàn toàn riêng biệt, khác với những gì mọi người làm ở những nơi khác. 

Trước thềm năm mới 2025, chúng tôi đã trò chuyện với một nhóm nghệ sĩ và những người thường xuyên đi chơi ở club hàng đêm từ khắp nơi trên thế giới để tìm hiểu xem họ ăn gì khi trở lại cuộc sống thường nhật sau một đêm dài vui chơi.

Đối với Nika Khotcholava, thành viên nhóm tại câu lạc bộ Leftbank ở Tbilisi, câu trả lời luôn là món ăn Gruzia.

Tôi không bao giờ ăn ngay sau một bữa tiệc hay một buổi rave. Tôi luôn đợi đến sáng. Những gì tôi ăn phụ thuộc vào cách tôi đối xử với cơ thể mình trong đêm. Điều đó tạo nên sự khác biệt, bởi vì hành vi của tôi tại bữa tiệc sẽ quyết định những gì tôi sẽ ăn vào ngày hôm sau. Tôi sống ở Tbilisi, Gruzia. Ở đây, truyền thống đối phó với chứng say rượu, đau đầu hoặc chóng mặt sau khi uống nhiều rượu đã có từ nhiều thế kỷ trước.

Giống như mọi người Gruzia khác, tôi dựa vào một thứ: khinkali. Khinkali không chỉ là một loại bánh bao ngon, nó còn là món ăn thiêng liêng, một nghi lễ riêng biệt. Dù tôi có cảm thấy mệt mỏi đến đâu sau một buổi tiệc tùng, lựa chọn buổi sáng của tôi luôn rất rõ ràng. Câu hỏi thực sự duy nhất là nên đến nhà hàng nào. Mọi người tranh luận không ngừng về nơi nào phục vụ món khinkali ngon nhất, và mỗi người đều có món yêu thích của riêng mình. Nước dùng bên trong món khinkali có tác dụng như thuốc giải rượu.

Ngoài ra còn có những món ăn thiết yếu khác. Tôi, giống như nhiều người khác, rất thích chikhirtma, một món súp gà truyền thống của Gruzia. Rồi còn có khashi, phương thuốc giải rượu kiểu cũ hiệu quả nhất. Nó được làm từ chân giò heo, ăn kèm với sữa và tỏi. Hai thìa khashi, tiếp theo là một ly chacha, và cơn say sẽ biến mất.

Vì vậy, câu trả lời của tôi là ẩm thực Gruzia. Bạn sẽ thật ngốc nếu sống ở Gruzia mà lại ăn bất cứ thứ gì khác vào sáng hôm sau. Nó gần như là một khoa học: khinkali, chikhirtma, khashi, nước khoáng Nabeglavi và chacha. Với những món này, bạn sẽ cảm thấy như thể đêm hôm trước chưa từng xảy ra.

Khinkal                      

 

Sooj Heo, một nghệ sĩ thị giác và người thường xuyên đi club đến từ Seoul, Hàn Quốc, sẽ tìm đến món “súp giải rượu”.

Nếu bạn rời khỏi hộp đêm ở Seoul lúc 8 giờ sáng, lựa chọn duy nhất là haejang-guk hoặc mì ramyeon.

“Haejang-guk” có nghĩa là “súp giải rượu”, nhưng nhiều người vẫn đang uống rượu trong khi ăn nó. Địa điểm chính để thưởng thức món này là Ebadom Gamjatang. Bạn không thể bỏ lỡ nó. Quán mở cửa 24/24, và bạn có thể thấy nó ngay trên đại lộ khi ra khỏi các hộp đêm ở Itaewon. Tất cả những người đi chơi ở Itaewon đều biết đến nó; một trong những blog ẩm thực đã gọi nó là “nơi linh thiêng mà những thây ma Itaewon tụ tập lúc bình minh”. Bạn đến đó và gọi một bát súp với cơm và kim chi củ cải. Đó là một món súp rất cay với thịt, thịt bò hoặc thịt lợn, và xương. Ebadom Gamjatang có đèn huỳnh quang sáng rực, mọi người đều say xỉn, một số người vẫn đang uống soju trong khi húp haejang-guk của họ.

Món ăn phổ biến khác là mì ramyeon, về cơ bản là phiên bản mì ramen của Nhật Bản. Mọi người thường có mì ăn liền ở nhà, nhưng các cửa hàng tiện lợi ở Hàn Quốc cũng mở cửa 24/24, và mỗi cửa hàng đều có vòi nước nóng sôi, vì vậy bạn có thể chọn mì ramyeon, trả tiền và ăn tại chỗ. Hoặc bạn có thể mua mì ăn liền về nhà tự nấu. Dù bằng cách nào, vào cuối buổi tiệc, luôn có người hỏi, “Ai muốn ăn mì ramyeon không?” Và mọi người sẽ rất hào hứng. Mì ramyeon là món ăn kết thúc một ngày.

Haejang-guk                      

 

Wata Igarashi, một DJ/nhà sản xuất âm nhạc sống ở Tokyo và Amsterdam, không hề bỏ qua những cửa hàng tiện lợi bình dị.

Ngay sau buổi diễn, tôi thường không ăn gì cả. Nhưng cũng có những lúc đi lưu diễn và trở về khách sạn sau buổi diễn mà nhà hàng đã mở cửa phục vụ bữa sáng, thì đôi khi tôi sẽ ăn một bữa – với trứng, đậu nướng, v.v… những món ăn điển hình của bữa sáng khách sạn nhưng không có cà phê, để tôi có thể ngủ được.

Trước khi chuyển đến Amsterdam, tôi sống ở Tokyo, tại Setagaya, cách Shibuya khoảng ba trạm tàu ​​điện ngầm. Tôi có phần thiên vị nhưng Tokyo thực sự có đồ ăn ngon nhất, và giá cả lại không đắt. Khi bạn không tìm được quán ramen tử tế nào sau buổi diễn, hoặc khi đi chơi, đôi khi tôi mua mì cốc ở 7-Eleven. Họ luôn có những loại đặc biệt theo mùa khá ngon! Mặc dù tôi đoán là không tốt cho sức khỏe lắm. Tôi luôn tự hỏi tại sao châu Âu lại không có những cửa hàng tiện lợi kiểu Nhật như 7-Eleven. Nếu họ có một cửa hàng như vậy trước Berghain, họ sẽ kiếm được cả gia tài!

Ngày hôm sau, khi tôi bị say rượu, tôi sẽ ăn ramen hoặc phở. Tôi đặc biệt thích tan-men, loại mì có nước dùng hơi trong, vị mặn với nhiều rau củ. Tôi có rất nhiều quán ramen yêu thích ở Tokyo. Ở châu Âu, có rất nhiều ramen tonkotsu (nước dùng thịt lợn), nhưng ít loại nước dùng nhẹ nhàng, tinh tế hơn. Ở Nhật Bản, xu hướng hiện tại đang đi theo hai hướng trái ngược nhau—một loại ramen siêu bình dân (kiểu Jiro) và một loại khác tinh tế hơn với cá khô hoặc nghêu (niboshi). Nói tới là tôi thấy đã đói rồi!

Ramen Jiro. Ảnh: Ramen Beast

 

Đối với Keith Pulitano, hay còn gọi là Tano, một DJ/nhà sản xuất đến từ Thành phố New York, tất cả là về nghi thức.

Cà phê, bánh mì bagel và đồ ăn Trung Quốc là huyết mạch của Thành phố New York. Ngày sau một bữa tiệc, bạn làm cả ba. Đó là một quy trình hai bước. Đầu tiên, đặt hàng từ cửa hàng bánh mì bagel. Vậy nên, bữa sáng gồm có bánh mì kẹp trứng trên bánh mì tròn, kiểu như thịt xông khói, trứng và phô mai. Rồi bạn còn gọi thêm một cái bánh ngọt nữa. Tôi thích bánh quế nho khô với bơ. Đó là món tráng miệng. Bạn ăn cái đó vào buổi sáng. Thức dậy, gọi món, nằm thư giãn trên giường một chút cho đến khi đồ ăn đến, rồi đó là thứ giúp bạn ra khỏi giường. Bạn uống một ly cà phê đá ngon và vài thứ nước tăng lực như Gatorade, Powerade, Vitamin Water. Rồi bạn thư giãn cả ngày.

Có thể bạn chưa ăn hết bánh mì tròn. Ăn thêm một ít nữa. Sau đó bạn gọi bữa tối. Thường thì là đồ ăn Trung Quốc. Đôi khi là đồ ăn Thái. Nhưng đồ ăn Trung Quốc rất quan trọng. Gọi vài món như há cảo, hoành thánh cay, món gì đó với đậu phộng, gà mè, mì xào, cơm – đủ thứ. Điều quan trọng là bạn phải gọi thật nhiều. Rồi từ khoảng 5 giờ chiều đến nửa đêm, bạn cứ tiếp tục ăn hết đống đồ ăn Trung Quốc đó. Vì vậy, bí quyết là gọi thật nhiều đồ ăn để bạn có thể ăn mãi không chán. Nhấp từng ngụm nước. Thư giãn. Cảm thấy tốt hơn.

Bánh mì vòng thịt xông khói, trứng và phô mai. Ảnh: Gotham Bagels

 

DJ Marfox, một DJ/nhà sản xuất đến từ Lisbon, Bồ Đào Nha, vẫn giữ truyền thống

Ở Lisbon, quê hương tôi, địa điểm ăn uống yêu thích của tôi vào giữa đêm hoặc cuối đêm là A Merendeira, một quán ăn ở khu Santos ngay trung tâm thành phố. Đó là một nơi rất truyền thống, mọi người đến đó để ăn súp caldo verde với bánh mì và xúc xích chorizo. Một địa điểm khác nữa đối với tôi là Fabrica dos Bolos do Chile, nhà máy bánh ngọt ở Chile. Họ làm bánh rất ngon, bánh rất truyền thống. Bạn có thể ăn đủ loại bánh khác nhau vào giữa đêm. Rất nhỏ, rất truyền thống. Đôi khi bạn phải đợi khoảng 10, 20 phút nếu xếp hàng dài. Bạn đi xuống cầu thang, xuống tầng thấp nhất, mua bánh của mình.

Đôi khi, vào cuối đêm, tôi mệt mỏi, cần nghỉ ngơi. Nhưng ngày hôm sau, tôi cần những món ăn ngon. Tôi thường đến ăn ở một quán ăn trong khu vực của mình, Camarate, có tên là Nozinha, chuyên phục vụ các món ăn truyền thống của Cape Verde, hòn đảo nằm giữa Đại Tây Dương. Ở đó có món cachupa, một món ăn đậm đà với đậu, thịt lợn, xúc xích chorizo ​​và cơm. Đối với tôi, đó là món ăn bạn cần khi thức dậy và cần để giải tỏa cơn say.

Súp Caldo verde. Ảnh: Leite's Culinaria

 

JP López, hay còn gọi là Verraco, một DJ/nhà sản xuất đến từ Colombia, chọn một món súp truyền thống giúp phục hồi sức khỏe.

Tất nhiên, tôi phải nhắc đến quê hương của mình, và những món chúng tôi thường ăn sau khi đi club hoặc dự tiệc, món ăn dễ uống và giúp cơ thể hồi phục. Đó là món súp truyền thống của Colombia có tên là caldo de costilla.

Món này dễ làm hoặc dễ tìm thấy ở các cửa hàng hoặc nhà hàng trong khu phố, hoặc bạn cũng có thể đặt giao hàng tận nơi. Nguyên liệu gồm: sườn bò, nước, khoai tây (thường được gọt vỏ và cắt miếng), tỏi (băm hoặc nghiền), hành tây trắng (thái nhỏ hoặc thái lát), hành lá, rau mùi (tươi, thái nhỏ), muối, tiêu đen, và nếu muốn bạn có thể thêm bắp (cắt khúc) và một chút thì là. Nếu muốn ăn ngoài ở Bogotá, quán ngon nhất là Desayunadero El Cañón del Chicamocha.

Caldo de costilla. Ảnh: Delish Globe

 

Đối với Pietro Ferrari, một nhà tổ chức lễ hội đến từ Ý, quán bán bánh mì kẹp là nơi lý tưởng nhất.

Ở Ý, thường có một quán paninaro gần các club – đúng nghĩa là một quán bán bánh mì panini, thường là một chiếc xe tải, chuyên làm bánh mì kẹp, thường dùng xúc xích salsiccia hoặc thịt heo porchetta. Bánh mì ở đây rất ngon, vì thường rất mặn, người ta cho rất nhiều hành tây caramel hóa và một số loại nước sốt ngon, những quán cao cấp thậm chí còn tự làm nước sốt riêng. Thời của tôi, đó chắc chắn là nơi lý tưởng sau bữa tiệc. Ăn no, giải rượu, có thể gặp được người mà bạn để ý trong club. Đôi khi thậm chí còn có cả đánh nhau ở quán paninaro. Nó giống như một phòng chờ với đồ ăn nhiều dầu mỡ. Ở Milan, có một chiếc xe tải ngay bên ngoài Dude Club – rất tiện lợi. Và cả Al Boschetto da Gabry nữa – quán đó thì huyền thoại.

Nếu không tìm thấy quán paninaro, thì các tiệm bánh cũng là một lựa chọn. Sáng sớm, bạn có thể đến một tiệm bánh chưa mở cửa, gõ cửa và xem họ đã làm việc bên trong chưa. Đôi khi họ sẽ bán cho bạn một chiếc bánh pizza nhỏ hoặc thứ gì đó tương tự. Trường hợp xấu nhất, nếu bạn phải tự nấu ăn ở nhà, thì món mì Ý sốt dầu ô liu và ớt chuông tự làm luôn là lựa chọn hàng đầu.

Đối với Szymon Baczyński, một DJ và nhà tổ chức sự kiện đến từ Ba Lan, đó là món súp chua.

Thông thường nhất là chỉ cần đi ngủ sau bữa tiệc, dù sao thì ở Wrocław cũng không có nhiều quán ăn mở cửa muộn như vậy, nên thường là đến ngày hôm sau. Món ngon nhất là żurek, một món súp rất ngon, rất truyền thống. Người ta ăn món này chủ yếu vào lễ Phục Sinh, nhưng cũng ăn bất cứ khi nào trời lạnh. Đó là súp chua, không phải kiểu chua chanh, mà là từ zakwas, một loại lúa mạch đen lên men. Nếu bạn tự làm ở nhà, bạn phải chuẩn bị trước vài ngày, nó có mùi hơi lạ nhưng sau đó sẽ ngon tuyệt vời

Bên trong có xúc xích, loại trắng – biała kiełbasa – và trứng luộc, đôi khi có thêm khoai tây, một ít thịt xông khói hoặc giăm bông. Bạn ăn kèm với bánh mì, có thể trong bát bánh mì nếu thích. Sau khi ăn, bạn cảm thấy ấm áp, vui vẻ, có lẽ hơi buồn ngủ. Żurek giải quyết mọi vấn đề, nó hoàn hảo sau khi bạn đi hộp đêm. Đối với tôi, nơi tốt nhất để thưởng thức món này là Polskie Smaki, một quán sữa tuyệt vời với ẩm thực Ba Lan trong khu phố của tôi.

Żurek. Ảnh: Polonist
 

DJ/nhà sản xuất Mor Elian có một chiến lược khi cô ấy đi lưu diễn…

Tôi có một thói quen, tôi không biết liệu đó có phải là một kỹ thuật tích trữ thực phẩm khéo léo từ những ngày tôi còn trẻ và chật vật hay không, nhưng tôi rất thích bữa sáng ở khách sạn, và tôi thích sự tiện lợi khi mọi thứ ở gần mình và không phải đi tìm đồ ăn vào buổi sáng. Thường thì, khi về nhà sau một buổi diễn muộn, tôi sẽ đi thẳng đến quán ăn sáng, lấy một đĩa, hỏi người phục vụ, “Tôi có thể mang đồ ăn này lên phòng được không?” 99% thời gian họ sẽ nói có. Tôi lấy đĩa, chất đầy mọi thứ lên: thịt xông khói, trứng, đậu nướng, một bát trái cây, có thể thêm khoai tây chiên nếu có, hoặc một chiếc bánh sừng bò nhỏ nếu tôi đang cảm thấy thích thú. Tôi cũng tự pha cho mình một tách cà phê. Tôi mang tất cả lên phòng. Tôi không động đến nó, tôi đi ngủ ngay vì tôi ngủ ngon hơn khi bụng đói.

Sau đó tôi thức dậy và ăn sáng trong sự thoải mái của giường khách sạn. Mọi thứ đều nguội lạnh, kể cả cà phê, nhưng tôi không quan tâm vì khi vừa mới thức dậy thì nó vẫn rất ngon. Nếu quán ăn sáng không mở cửa khi tôi về nhà sau buổi diễn thì cách này không hiệu quả vì chắc chắn tôi sẽ không thức dậy lúc chín hoặc mười giờ. Trong trường hợp đó, tôi sẽ đi ăn brunch ở đâu đó và có lẽ sẽ gọi một món trứng benedict cầu kỳ, đó là món ăn brunch yêu thích của tôi sau khi diễn xong. Sốt Hollandaise, thịt xông khói, bơ nếu đó là một quán ăn thời thượng.

Bữa sáng tại khách sạn. Ảnh: The Kitchn

 

 

 

Facebook Instagram Youtube Top